Tối ngày 02/01, trên mạng xã hội và diễn đàn OFFB xuất hiện tin nhắn khẩn thiết tìm người thân đi lạc. Người được tìm kiếm là một nam du khách 64 tuổi, quốc tịch Philippines, đi lạc tại khu vực Bờ Hồ khi không mang theo điện thoại và giấy tờ tùy thân.
Cùng thời điểm đó, tại Nhà ga hành khách T2 - Nội Bài, một người đàn ông lớn tuổi bước xuống từ taxi với vẻ mặt thất thần. Đó chính là ông Junnie Reyes.
Trong túi ông lúc đó chỉ còn chưa đầy 200.000 VNĐ tiền lẻ. Ông không nhớ tên khách sạn, không nhớ đường, chỉ biết yêu cầu tài xế chở đến nơi duy nhất ông nhớ tên: "Airport" (Sân bay).
Một đêm dài chờ đợi: Ông Junnie đã đến Nội Bài từ đêm 02/01. Tuy nhiên, thời điểm đó trùng vào dịp nghỉ lễ, cộng với rào cản ngôn ngữ lớn (ông nói tiếng địa phương, tiếng Anh hạn chế), việc tìm kiếm sự hỗ trợ ngay lập tức gặp nhiều trở ngại. Ông khó khăn trong việc diễn đạt mong muốn được liên hệ với cơ quan chức năng hay Đại sứ quán.
Không còn phương án nào khác, vị khách 64 tuổi đành nán lại sân bay, thấp thỏm chờ đợi đến ngày hôm sau.
Sáng ngày 03/01, "nút thắt" được tháo gỡ. Em Minh - một sinh viên thực tập (Đại sứ chăm sóc khách hàng) đã quan sát thấy sự lúng túng của ông và dẫn ông đến Quầy thông tin tầng 1 gặp chị Hoàng Thu Thủy.
Thấy khách mệt mỏi và mất phương hướng, chị Thủy hiểu rằng không thể hỏi nhanh được. Chị và em Minh đã kiên nhẫn dùng giấy bút, ra hiệu để ông viết từng từ ra giấy, kết hợp dùng Google Dịch để đoán ý. Sau rất nhiều thời gian xoay sở, hai chị em mới chắp nối được câu chuyện: Ông bị lạc đoàn, không nhớ khách sạn, lên sân bay chỉ để... ngồi chờ gặp lại người thân khi họ lên sân bay để về nước.
Ngay khi nắm được manh mối, chị Thủy lập tức liên hệ bộ phận An ninh và Công an cửa khẩu sân bay để nhờ hỗ trợ. Tại thời điểm đó, 02 chiến sỹ Công an cửa khẩu, anh Nguyễn Quang Minh và anh Trần Anh Tuấn đã bằng các nghiệp vụ chuyên môn, nhanh chóng tra cứu dữ liệu nhập cảnh, tìm ra đúng khách sạn đoàn đang ở và liên hệ trực tiếp.
Đến lúc này, phía khách sạn và người thân vỡ òa vì họ cũng đang "ngồi trên đống lửa", chia nhau đi tìm suốt hơn một ngày qua.
Cái kết trọn vẹn: Bức thư cảm ơn gửi đến Cảng sau đó là cái kết đẹp nhất cho hành trình đầy lo âu của vị khách. Dù trong thư khách có chút nhầm lẫn dễ thương về tên bộ phận, nhưng sự cảm kích dành cho sự tinh tế của em Minh, sự nhẫn nại của chị Thủy và sự chuyên nghiệp của Công an cửa khẩu là điều chân thật nhất.
Một tình huống ngỡ như "mò kim đáy bể", nhưng đã được giải quyết bằng sự quan sát và trách nhiệm của những con người tại Nội Bài.

